Câu chuyện của bé An - Vượt qua nỗi sợ mưa bão

Hành trình chữa lành của bé An 8 tuổi sau trận lũ lịch sử và những bài học về tình yêu thương gia đình.

Mùa mưa đáng sợ

Bé An 8 tuổi sống ở một ngôi làng nhỏ tại Thanh Hóa. Trước đây, An rất thích mùa mưa - được mang ủng đi dội nước, ngắm những cơn mưa rào sau nắng nóng. Nhưng mọi thứ thay đổi sau trận lũ năm 2024.

Trận lũ ập đến vào đêm khuya, khi cả nhà đang ngủ. Nước dâng nhanh đến mức ba phải cõng An lên nóc nhà. An nhớ rõ cảm giác lạnh cóng, tiếng gió rít, tiếng gào khóc của hàng xóm và nỗi sợ hãi trong mắt mẹ.

Nỗi sợ kéo dài

Sau trận lũ, An trở thành đứa trẻ khác. Mỗi khi trời âm u là An run rẩy, ôm chặt mẹ không rời. Đêm xuống, An không dám ngủ một mình, thường xuyên giật mình khi nghe tiếng gió hay tiếng nước chảy.

Mẹ An lo lắng đến mức không biết phải làm sao. Bà đã thử dỗ dành, hứa hẹn quà tặng, thậm chí quát mắng, nhưng không gì giúp An vượt qua nỗi sợ.

Ánh sáng từ cộng đồng

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi đội tình nguyện Nắng Sau Bão đến làng. Họ tổ chức buổi “Vẽ để chữa lành” cho trẻ em.

Ban đầu An ngồi co ro ở góc, không muốn tham gia. Nhưng cô tình nguyện viên không ép buộc. Cô chỉ ngồi cạnh, tự vẽ một bức tranh về cầu vồng sau mưa.

Dần dần, An tò mò nhìn. Cô mời An chọn màu và vẽ bất cứ điều gì con muốn. An cầm cây bút chì, vẽ… một ngôi nhà bị nước bao quanh. Có ba, mẹ, và một bé gái khóc trên nóc nhà.

Bước ngoặt quan trọng

Khi nhìn bức tranh của mình, An bật khóc. Đó là lần đầu tiên An khóc thật to sau trận lũ - trước đó An chỉ im lặng, ủ rũ.

Cô tình nguyện viên ôm An và nói: “Con sợ lắm đúng không? Nhưng con rất dũng cảm khi đã sống sót. Ba mẹ con rất tự hào về con.”

Buổi vẽ tiếp theo, An vẽ ngôi nhà cũ với cây hoa giấy mẹ trồng. Rồi An vẽ cảnh cả nhà cùng ăn cơm, vẽ bạn bè đến chơi.

Sức mạnh của gia đình

Điều quan trọng nhất là sự thay đổi của gia đình. Sau khi tham gia buổi tập huấn của Nắng Sau Bão, ba mẹ An học được cách:

  • Lắng nghe thay vì phán xét cảm xúc của con
  • Thừa nhận nỗi sợ của An là hợp lý
  • Cùng vẽ với An mỗi tối thay vì xem TV
  • Tạo nghi lễ trước khi ngủ: ôm nhau, đọc truyện, nói “Con yêu ba mẹ”

Một tuần sau, An bắt đầu ngủ được trong phòng riêng với đèn ngủ hình mặt trời. Một tháng sau, khi trời đổ mưa, An vẫn hơi run nhưng không còn khóc nức nở. An nhớ lời cô: “Mưa sẽ tạnh, nắng sẽ lại lên.”

Kết thúc có hậu

Hiện tại, An đã quay lại trường học. Em vẫn còn nhớ về trận lũ, nhưng không còn là nỗi ám ảnh. Thay vào đó, An hiểu rằng mình mạnh mẽ hơn mình nghĩ.

An còn trở thành “bạn lớn” giúp đỡ các em nhỏ hơn trong những buổi workshop mới. Khi thấy một bé 6 tuổi ngồi co ro như mình ngày xưa, An đến bên và nói: “Em cũng sợ lắm đúng không? Chị từng như em. Nhưng chị vượt qua được. Em cũng sẽ vượt qua.”


Thông điệp từ câu chuyện

Câu chuyện của An cho thấy:

  • Trẻ em có khả năng phục hồi kỳ diệu khi được hỗ trợ đúng cách
  • Nghệ thuật trị liệu (vẽ, viết) là công cụ mạnh mẽ
  • Sự thay đổi của gia đình tạo ra tác động lớn nhất
  • Cộng đồng đóng vai trò quan trọng trong chữa lành

Câu chuyện được chia sẻ với sự đồng ý của gia đình bé An